1. CHÀNG TRAI ĐIỀU KHIỂN CẦU VỒNG
Gặp gỡ Higashino Keigo trong hình hài của một Kỹ sư tâm hồn.
--------
Nội dung:
“Ánh sáng cũng có giai điệu sao?”
“Có chứ. Chỉ là mọi người chưa nhận ra điều đó thôi.”
Mitsuru Shirakawa không phải là một đứa trẻ bình thường. Cậu sở hữu một trí tuệ siêu việt nhưng lại mang trong mình nỗi chán ghét tột cùng đối với hệ thống giáo dục rập khuôn và thứ ngôn ngữ giao tiếp sáo rỗng của người lớn.
Trong sự cô độc của một thiên tài, Mitsuru tìm ra chân lý của riêng mình: Phota - Quang nhạc. Cậu tin rằng nếu âm nhạc dùng giai điệu để rung động trái tim, thì ánh sáng, với tư cách là nguồn năng lượng thuần khiết nhất, có thể xâm nhập thẳng vào não bộ và khơi dậy những cảm xúc nguyên thủy nhất mà lời nói không thể chạm tới.
Bằng cách “trình diễn” ánh sáng, lướt ngón tay trên các phím đàn thành những dải màu rực rỡ nhảy múa trong không gian, thiên tài học sinh trung học Mitsuru phát đi những thông điệp của mình. Thứ “quang nhạc” do cậu tạo ra đã lay động và thu hút những người trẻ tuổi tìm đến để thoát khỏi tình thế ngặt nghèo. Nhưng với những người trưởng thành, "Phota" là một hiểm hoạ. Khi người lớn nhận ra sức mạnh to lớn của năng lực ấy, những bàn tay đen tối bắt đầu âm thầm vươn tới.
Kiểm soát hoặc thậm chí... huỷ diệt Mitsuru.
2. HỒI ĐÓ CHÚNG TA LÀ NHỮNG KẺ NGỐC
Từ “trận chiến” bóng rổ ác liệt, nhìn trộm bạn nữ cho đến cả những hành động điên rồ, thậm chí sai lầm như quay cóp, ăn cắp, gian lận và cả những kỷ niệm khó quên khi trượt Đại học, bị bắt nạt ở Câu lạc bộ,... - Tất cả đều là những mảnh ghép tạo nên tuổi trẻ đầy sắc màu của “tôi”.
Cuốn tự truyện với giọng văn dung dị, chân thực này là một hành trình hồi tưởng về tuổi trẻ, nơi “tôi” bước vào hành trình khám phá một thế giới muôn màu, nơi có những bài học quý giá, những vấp ngã, những niềm vui, nỗi buồn, và cả những khoảnh khắc ngốc nghếch, ngông cuồng đến mức phải bật cười tự giễu khi nhớ lại.
Đây không chỉ là câu chuyện của “tôi”, mà bạn cũng có thể tìm thấy chính mình trong đó, hay ít nhất, bạn sẽ thấy một phần nào đó tuổi trẻ của mình, để rồi thốt lên “Thì ra hồi xưa mình cũng từng ngốc nghếch như thế.”